Thổ Nhĩ Kỳ tăng lương tối thiểu 27%: Áp lực chi phí tiếp tục đè nặng ngành dệt may

Thứ Ba, 06/01/2026, 09:51

Từ ngày 1/1/2026, Thổ Nhĩ Kỳ chính thức áp dụng mức tăng lương tối thiểu ròng 27%, cao hơn dự báo trước đó của thị trường. Theo Bộ Lao động và An sinh xã hội Thổ Nhĩ Kỳ, điều chỉnh này nhằm hỗ trợ hơn một phần ba lực lượng lao động đang hưởng lương tối thiểu và lan tỏa tác động tích cực sang nhiều lĩnh vực kinh tế. Mức lương tối thiểu gộp theo tháng được nâng lên 33.030 lira, tương đương khoảng 769 USD.

Tuy nhiên, các công đoàn lao động cho rằng mức tăng này không theo kịp lạm phát và chưa đáp ứng chi phí sinh hoạt tối thiểu. Liên đoàn lao động lớn nhất Thổ Nhĩ Kỳ – Türk-İş – đã tẩy chay các cuộc đàm phán và kêu gọi điều chỉnh lương giữa năm 2026 để phản ánh đúng chi phí thực tế của người lao động trong bối cảnh giá cả vẫn ở mức cao.

Về phía chính phủ, quyết định tăng lương được lý giải là nỗ lực cân bằng giữa hỗ trợ thu nhập và kiểm soát lạm phát, trong bối cảnh nền kinh tế vừa trải qua nhiều cú sốc từ xung đột khu vực, khủng hoảng năng lượng và đứt gãy chuỗi cung ứng. Dù lạm phát chính thức đã giảm mạnh từ đỉnh 85,5% năm 2022 xuống khoảng 31% vào tháng 11/2025, cả công đoàn và doanh nghiệp đều cho rằng chi phí thực tế mà người dân và nhà sản xuất phải gánh chịu vẫn cao hơn nhiều.

Đối với ngành dệt may – trụ cột xuất khẩu của Thổ Nhĩ Kỳ – việc tăng lương tối thiểu làm gia tăng đáng kể áp lực chi phí trong bối cảnh nhu cầu toàn cầu còn yếu. Đại diện Hiệp hội Dệt may và May mặc Thổ Nhĩ Kỳ cho biết, dù lương ròng khoảng 650 USD/tháng, tổng chi phí thực tế mà doanh nghiệp phải chi trả cho mỗi lao động có thể lên tới gần 1.000 USD khi tính cả ăn uống, vận chuyển, thuế và phúc lợi. Cùng với biến động tỷ giá, giá nguyên liệu cao và hạn chế về năng lượng, năng lực cạnh tranh của Thổ Nhĩ Kỳ đang bị bào mòn so với các quốc gia sourcing chi phí thấp hơn như Ấn Độ, Bangladesh, Campuchia, Việt Nam.

Áp lực này đã phản ánh rõ vào kết quả xuất khẩu. Trong 11 tháng năm 2025, xuất khẩu may mặc của Thổ Nhĩ Kỳ đạt 15,5 tỷ USD, giảm 6,9% so với cùng kỳ. Dù vẫn giữ lợi thế nearshoring, chất lượng và khả năng đáp ứng nhanh cho thị trường EU – nơi chiếm khoảng 61% kim ngạch xuất khẩu – làn sóng phá sản và đóng cửa nhà máy đã gia tăng, kể cả với nhiều doanh nghiệp lâu năm.

Bước sang năm 2026, ngành dệt may Thổ Nhĩ Kỳ đứng trước những lựa chọn khó khăn: tái cấu trúc, thu hẹp quy mô hoặc dịch chuyển sản xuất ra nước ngoài. Dù vậy, một bộ phận doanh nghiệp và hiệp hội vẫn giữ quan điểm thận trọng lạc quan, kỳ vọng áp lực lạm phát giảm dần, kinh tế phục hồi và quá trình chuyển đổi kép (số hóa và xanh hóa) sẽ mở ra dư địa cạnh tranh mới. Trong bối cảnh đó, năm 2026 được xem là giai đoạn bản lề, nơi khả năng thích ứng và tái định vị sẽ quyết định doanh nghiệp nào có thể trụ vững trước vòng xoáy chi phí và biến động địa chính trị toàn cầu.

Nguồn: Sourcing Journal